Đó là khoảnh khắc con tìm thấy mái nhà thứ hai của mình

Con là Đào Hà Anh, học sinh lớp 7A3 trường Phổ thông Đoàn Thị Điểm Ecopark.

Con là một trong những học sinh đầu tiên đến với mái trường Đoàn Thị Điểm Ecopark – ngôi trường xanh được ôm ấp, yêu thương trong khu đô thị tràn đầy sức sống. Những ánh mắt bỡ ngỡ khi làm quen với các bạn mới con vẫn nhớ, những trận cười đùa bể bụng với lũ bạn con cũng không quên,… Và đặc biệt, những cảm xúc lẫn lộn khó hiểu vào ngày đầu tiên, con đặt bước chân vào mái nhà này, có lẽ sẽ chẳng thể xóa nhòa trong con.

Đó là một buổi sáng mùa thu, gió dịu dàng khẽ gọi tên cảm xúc, con đặt chân vào lớp 3A2 – lớp học đầu tiên của con ở ngôi trường này. Con đến rất sớm, chỉ có mẹ và cô giáo trong lớp, nên con quyết định ra sân bóng. Nằm dài trên sân cỏ mà ngước nhìn lên bầu trời xanh, gió lùa qua mái tóc con, nhẹ nhàng, xao xuyến,… Xung quanh là những tiếng nói chuyện của vài em nhỏ, là âm thanh sột soạt, rì rào của những tán cây, là hương thơm của hoa cỏ tinh khôi. Một cảm xúc chưa bao giờ được gọi tên trong con. Và đó là khoảnh khắc con nhận ra, đây là mái nhà thứ hai của mình, thân thương mà trìu mến!

Có thể nói, mỗi con người nơi đây đều để lại trong con nhiều xúc động. Bác bảo vệ, cô lao công hay bạn bè, thầy cô rồi đến từng gốc cây nơi sân trường, đều là những mảnh ghép trong bức tranh muôn màu của con. Nhờ đó con nhận ra tình bạn, tình thầy trò là những điều tuyệt vời của cuộc sống. Còn nhớ, hồi lớp 4, giọt nước mắt của cô chủ nhiệm lớp con đã gắn kết mọi sự chia rẽ, đưa các bạn gắn bó và đoàn kết hơn. Con nhận ra rằng, đôi khi, nụ cười hay giọt nước mắt của thầy cô, bạn bè thật kì diệu, nó không chỉ mang đến cho chúng con niềm vui, hạnh phúc mà còn để lại cho chúng con nhiều suy ngẫm về những cố gắng, nỗ lực, nhiệt huyết âm thầm mà bền bỉ của các thầy cô. Con thầm biết ơn bố mẹ đã cho con được đến, học tập và trưởng thành tại nơi đây – ngôi trường và cũng là ngôi nhà của con.

Thời gian lặng lẽ trôi và không đợi bất kì ai, chúng con rồi sẽ trưởng thành và bay đi đến những miền đất mới. Nhưng đôi cánh của chúng con sẽ chẳng thể vững vàng và tự tin sải cánh trên bầu trời cao rộng nếu không có những tháng ngày tươi đẹp dưới mái trường xanh Đoàn Thị Điểm. Con tự hào qua từng bài giảng của thầy cô. Chúng con thêm yêu đời, yêu người và biết đến những điều kì diệu của cuộc sống muôn màu. Con gửi lời biết ơn chân thành nhất đến những người cha, người mẹ thứ hai của cuộc đời chúng con.

5 năm, chưa phải là khoảng thời gian quá dài nhưng đủ để con nhận ra sợi dây của sự gắn kết. Sợi dây ấy xuất phát từ tâm hồn, tình cảm và sẽ đánh thức đến trái tim, đến nhịp đập của hàng nghìn con người – những học trò tinh nghịch, sáng tạo mà dạt dào tình cảm. Con biết và luôn tin rằng, mái trường của chúng con sẽ vững vàng, mạnh mẽ, sát cánh cùng chúng con trên hành trình tri thức bao la của nhân loại. Gửi lời chúc yêu thương và niềm tin tất thắng đến ngôi nhà thứ hai của chúng con.

Đào Hà Anh – Học sinh lớp 7A3